Việt nam quen manh mún rồi, nên cứ cái gì nghe đến đầu tư nghìn tỷ là bồi bút lại nhảy dựng lên, cảm thấy kinh khủng lắm, chẳng oan khi dân tình vần mỉa mai rằng: “khổ quen rồi, sướng không chịu được” câu ví này rất phù hợp với tư duy của tác giả bài viết. Chịu khó nhìn rộng ra thế giới để hiểu đến cả nước Mỹ có Arlington, Trung Hoa có Bát Bảo Sơn, đấy là hai khu nghĩa trang cấp quốc gia không chỉ thuần túy là nghĩa trang, mà nó còn là thương hiệu về bản sắc dân tộc của hai đất nước hùng mạnh bậc nhất thế giới. Và, ngoài những tên tuổi đã đi vào lịch sử của đất nước, của nhân loại, an nghỉ ngàn thu ở hai nghĩa trang này, thì thậm chí còn bạt ngàn những ngôi mộ vô danh khác, cũng thế.Ngay tại nghĩa trang Mai Dịch, cũng tồn tại một lượng rất lớn mộ phần của các liệt sỹ vô danh, mà sau này để tránh đau thương, người ta gọi là các liệt sỹ chưa biết tên. Nói thế để thấy rằng, không hiểu tại sao mà nghĩa trang cấp quốc gia, qua miệng bồi bút bỗng trở thành thuần túy chỉ là “nghĩa trang dành cho lãnh đạo cấp cao của Đảng”Lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, là có. Nhưng đó là những vị trí đặc biệt quan trọng, mà khi họ mất thì phải là tang lễ cấp Nhà nước, hoặc quốc tang.Nghĩa là, không phải cứ cán bộ to, là được hưởng chế độ an táng ở các nghĩa trang này. Và bồi bút, hình như đang cố tình lờ tịt.
Nên nhớ mỗi dòng tộc đều muốn vun vén cho nghĩa trang của mình, và mỗi đất nước cũng cần phải có một khu nghĩa trang quốc gia xứng tầm để tri ân, tôn vinh công lao của những người xứng đáng, đó là văn hóa, là cội nguồn, là cái gốc cái rễ của chế độ, của tổ quốc. Đáng nhẽ ra, bồi bút nên góp ý thêm về quy hoạch, về mật độ, về vị trí, thì những cái đầu ra vẻ cực đoan lại chỉ phăm phăm lái và suy diễn vào duy nhất một yếu tố để dè bỉu, ấy là ngân sách – lãnh đạo cấp cao là nhằm ý đồ gì?


More...