Việt Nam là một quốc gia đông dân số, và đặc điểm chính trị hình thành khá phức tạp, cam go. Nhu cầu về một nơi an táng dành cho những người có công với đất nước là một nhu cầu chính đáng, và cần thiết. Nghĩa trang cấp quốc gia đặt ở Yên Trung thậm chí chỉ là một hạng mục trong tổng thể quy hoạch điều chỉnh hệ thống nghĩa trang của Tp. Hà Nội, tầm nhìn đến năm 2050.Ban bí thư phê duyệt chủ trương từ 2015, và bây giờ là bước công bố quy hoạch.
Thậm chí người ta còn tính đến, những người đủ tiêu chuẩn an táng ở đây, sẽ được chôn cất cả vợ lẫn chồng với nhau, để phù hợp với văn hóa, tinh thần dân tộc. Đó là một bước tiến mới của sự nhân văn mà không mấy ai để ý.
Phải hiểu chính xác bản chất của những người có chế độ được an táng ở đây, là những người có – công – với – đất – nước. Anh có thể là cán bộ, có thể là danh nhân, có thể là binh lính, thậm chí có thể là một công dân bình thường nhưng có công trạng đặc biệt với nhân dân, với tổ quốc.Thế thì, nguồn vốn ngân sách là quá hợp lý. Và họ là những người xứng đáng!
Một phần thú vị trong nội dung dự án này hình như đang được lờ đi, đó là phần diện tích dành để xã hội hóa nghĩa trang nhằm tăng nguồn thu từ các tổ chức cá nhân có nhu cầu, giảm gánh nặng ngân sách cho nhà nước. Hàng loạt chi phí cho dự án nghĩa trang rộng hơn 120ha theo mô hình công viên nghĩa trang này, 1400 tỷ không phải là chi phí lớn, nó thậm chí chỉ bằng một góc nhỏ trong những miếng bánh mà đội ngũ anh Trịnh Xuân Thanh đã ăn chia. Trương Duy Nhất nên đọc cho kỹ trước khi chém gió, kẻo lại hớ như bao lần khác đó nghen.


More...